Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Trịnh – miền chia sẻ ngay xa ấy….

An nhiên

Trịnh – miền xa ấy…

Và nhạc Trịnh Công Sơn càng không phải. Tôi thấy nhớ ba. Ngày đó tôi vẫn còn nhỏ. Nhớ những đêm trăng cả nhà “song kiếm hợp bích” bài Một cõi đi về: “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi Đi đâu quanh co cho đời mệt mỏi Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt Rọi suốt trăm năm một cõi đi về” “cuộc đời con người vốn hữu hạn.

Hồi xóm vẫn chưa có điện. Không phải là một giáo viên. Nghĩ lại. Người đến được với Trịnh phải là người có "duyên" và "tâm". Hãy sống tịnh tâm. Tôi không hiểu cái từ hệ lụy mà bạn tôi nói.

Hệ lụy đấy. 4. Ba tôi thích nhất là cái bài gì mà “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ/ Dài tay em mấy thưở mắt xanh lướt/ Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ/ Đường dài tun hút cho mắt thêm sâu”. Ba tìm thấy sự bình yên trong đó”.

Nhạc hot bữa ni tùm lum không nghe. 2014. Ba ưa nhạc Trịnh. Tôi hiểu ra ý của bạn tôi nhưng cũng không quan tâm mấy. Rồi tôi sẽ đợi một người nào đó hát cho tôi nghe rằng: “Ru em ngồi yên đấy…Tôi tìm cuộc tình cho” (Ru tình).

Yêu đời hơn sau những dốc ngã của cuộc đời. Tôi cũng hát mấy bài của Trịnh như ba nhưng sao tôi không cảm nhận được gì. Cho nên bon chen. Tôi phải thú thật rằng. Những đứa con của tôi sau này sẽ mê nhạc Trịnh như ông ngoại và mẹ nó… Cái Nết Gác Trịnh - Huế 1.

Đến với Trịnh không phải chỉ bằng một sự ngẫu nhiên nào đó. Những người trên khắp thế giới này yêu và mê Trịnh cũng cô đơn tất.

À. Dần dần. “Ba mi mà ngày xưa tán mạ không hát nhạc Trịnh hay như rứa thì mạ không ưa mô.

Tôi vẫn có niềm ham nghe và hát nhạc Trịnh. Điều đó không có nghĩa tôi trở thành người thực vật vô cảm. Một cô bé không phải mê nhạc Trịnh vì ba tôi hát hay nữa.

Lãng nhân vậy mà rút cuộc lại đơn chiếc. Người đó cũng mê nhạc Trịnh giống tôi. Chả lẽ. Tôi gãi đầu gãi tai: đậu phụ nhự ba nói chi mà khó hiểu rứa. Anh cũng đàn và hát Như cánh vạc bay cho tôi nghe như ba tôi đã hát cho mạ tôi nghe ngày nào. Tôi có biết nhạc Trịnh là gì đâu. Tuy vậy. Học hết lớp năm cái thời ăn bobo mà tránh bom đạn qua ngày tháng. Dường như tôi có duyên với anh hay tôi có duyên với Trịnh? Tôi chẳng biết.

Chọn cho mình một ngày một niềm vui nho nhỏ. Rứa là ba lôi đàn ra hát: Nắng có hồng bằng đôi môi em/ Mưa có buồn bằng đôi mắt em/ Tóc em từng sợi nhỏ/ Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh; rứa xong. Mà mọi sự buồn. Cái hôm nớ ba rủ mạ đi chơi.

Trịnh chạm đến được trái tim của tôi mà thôi! Mối đầu đuôi của tôi cũng gắn với Trịnh. Có một người bạn thân của tôi đã san sớt rằng: mi còn trẻ mà nghe Trịnh làm gì. Có đặc tài vừa chơi đàn ghita vừa hát nhạc Trịnh rất hay. Mà tôi mê chất lắng đậm trong Trịnh. Tôi vẫn nhớ ba có nói với tôi một câu rằng: “Con à.

Một bác sĩ và càng không phải là một nhà thơ nhiều chữ nghĩa. Ba chỉ là một người dân cày chất phác. Đích thực. Mới có mấy tuổi đầu. Tiếng hát của ba. Tôi chỉ biết rằng. Nhưng “những hò hẹn từ nay khép lại…như một lời chia tay” (Như một lời chia tay). Tối về nằm nghĩ nghĩ lại mà thấy ưa ưa ba con tề”. Mấy đứa bạn cùng lứa cứ nói tôi hoài: mi nghe nhạc chi mà già rứa.

Thời bé đó. Ngồi trên con đập của xóm. Nghe Trịnh tôi mất hết mọi cảm giác. Nếu bạn thăng bằng được mọi cảm xúc trong con người bạn thì bạn là người diệu huyền. Thường ngày. Nhưng ba hào hoa và lịch duyệt. Hoa khôi một vùng làm say biết bao người nhưng lại chỉ ngả gục bởi tiếng đàn. Cứ ăn cơm xong là cả nhà tôi lại ra sân nghe ba tôi đàn hát. Ba hay hát nhạc Trịnh vì ba thấy mình hạnh phúc. Ba nói như vậy khi hát ca khúc này.

Biết đâu đấy. Mạ tôi. Tôi cũng ngẫm được rằng. Âm nhạc không phải chỉ là một thứ để tiêu khiển. Nghe Trịnh tôi không chỉ thăng bằng được xúc cảm mà Trịnh hơn hết còn đưa tôi về cõi bình tĩnh.

Xô đẩy nhau làm gì giữa kiếp dương thế này. Tôi nhớ có ai đó đã nói rằng. Sau này tôi mới biết bài Diễm xưa của Trịnh Công Sơn và thật có duyên. Trịnh Công Sơn hào hoa. Tôi phải thú thật như vậy.

Ba tôi. Mạ tôi kể lại mà trong mắt vẫn ánh lên màu hạnh phúc như ngày nào. Tôi. Chung cục. Thế là đủ”. Chỉ cảm nhận được bài hát hay nhờ ba tôi đàn và hát hay mà thôi. Và tôi cũng chỉ biết cười… Những lúc đó.

Vui của cuộc sống xô bồ chẳng còn nghĩa lý gì cả. Đó cũng chính là bài hát tôi thích nhất của Trịnh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét