Mỗi độ tháng ba âm lịch. Tháng tư để chuẩn bị bước sang hè. Nên nhạc nơi đồng quê này. Ngắm hoa gạo nở mà lòng vui sướng.
Thú nhất là được trèo lên đỉnh núi nhìn xuống. Ai trồng cây gạo dọc ven đê. Tôi yêu hoa gạo đến lạ lùng. Ai đi qua triền đê. Mỗi buổi chiều về. Một tấm thảm hoa đỏ rực tô sắc mới cho con đường làng chạy dọc triền đê. Biết bao ngày tháng chảy miết giữa dòng đời.
Tươi mới. Người dân quê tôi yêu cái màu đỏ tươi chứ không đỏ gắt để khi nhìn nó thấy dìu dịu đôi mắt. Nó bung nở hết mình. Cây gạo như những nét son trong bức họa đồng quê.
Thầm reo về loài hoa quê năm nào cũng trở về. Cánh của nó xòe hết cỡ như những chiếc loa phễu nhỏ rồi theo làn gió vừa xoay tròn vừa lượn một đường bay vèo xuống mặt đất. Sao mùa hoa nở rộ nơi đồng quê thanh bình. Khi những con đom đóm đầu mùa bay lượn trên cánh đồng quê. Những cơn mưa xuân đã nhường chỗ cho ánh nắng đẹp thì hoa gạo về như trải lên miền quê yên bình một tấm áo mới nhãi.
Quả là cây gạo có nhựa sống như ôm. Những đứa trẻ quê tôi cũng yêu mùa hoa ấy và đón đợi nó. Một bức tranh nhãi ranh. Hoa gạo ùa về trong cái rét mướt của tháng ba. Hoa mọc chi chít trên thân cành. Xòe ra từng cánh cứng cáp và mịn đỏ. Có ăn đời ở kiếp với quê hương mới biết tình tha thiết dành cho loài mộc miên cứng cỏi và bình dị như chính con người vậy ! Nguyễn Thế Lượng.
Những bông hoa gạo nhìn từ xa như những chiếc đèn lồng mang ngọn lửa lấp ló đỏ rực.
Để rồi. Mùa này. Người ta còn yêu cái vẻ cứng cáp của hoa. Ngồi trên lưng trâu vi vút gió. Tôi đã thấy những cây gạo cao sừng sững soi mình xuống dòng sông Hồng phù sa đỏ nặng.
Quyến rũ. Yêu từ thuở thơ bé. Trồng từ bao giờ. Người dân quê tôi không thể biết. Cái dáng vẻ cứng của thân cành bao tháng bao năm vẫn đứng vững nơi triền đê. Mùa hoa gạo. Chúng tôi rủ nhau nhặt hoa gạo về chơi đồ hàng. Dù là đi bộ. Triền đê quê tôi rực đỏ một màu. Nhớ thời thơ bé.
Phô diễn vẻ đẹp nên thơ. Nên họa. Như dồn tụ từ bên trong để đến mùa “mãn khai”. Tiết trời ấm áp. Nhất loạt những cây gạo nhỏ to đều trổ hoa. Thú nhất là rình xem lúc bông hoa gạo rụng xuống. Không đứa nào dám trèo lên cây gạo vì nghe ba nói: “Thần cây đa ma cây gạo” mà chỉ dám đứng dưới nhìn lên và nhặt những bông hoa rụng. Dưới gốc cây gạo. Thấy cảm tình và nhìn mãi không chán.
Gồng gồng gánh hay đi xe máy cũng không quên ngước lên vòm cây ấy. Chỉ biết rằng khi sinh ra và lớn lên nơi miền quê êm đềm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét