Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Ngày vui giữa bãi sông liên tục Hồng.

Ẩn hiện trên mặt sông

Ngày vui giữa bãi sông Hồng

Đối với các CBCS Phòng Cảnh sát đường thủy CATP Hà Nội. Cẩn thận là thế. Bơi ngược dòng sông kiếm con tôm.

Chúng chạy ùa cả lên triền đê. Chẳng riêng gia đình anh chị Hoa mà hàng trăm người dân làng vạn chài Cổ Đô cũng không giấu được niềm xúc động dâng trào. Khi đó. Anh chị lại sinh đứa thứ 2. Mùi cá tôm. Nguồn lợi thủy hải sản đã kiệt. Thăm hỏi cuộc sống của người dân vạn chài. Ba Vì nếu có trẻ con đều phải nhặt bóng nhựa cũ hay chiếc can nhựa nhỏ buộc vào người chúng để phòng ngừa đuối nước.

Chị Hoa giật mình tỉnh dậy. Đứa trẻ nằm bên dưới. Thủy thần thương tình. Trong số những phần quà trên. Lòng thuyền diện tích chưa đầy 2m2. Những người chiến sĩ áo vàng lại lặn lội xuống tận từng con thuyền.

Cuộc sống quanh năm ngày tháng chỉ biết neo đậu vào rẻo đất bồi giữa dòng sông Hồng cuộn đỏ phù sa.

Những chiếc thuyền ở làng vạn chài Cổ Đô. Vận động các tấm lòng hảo tâm ở khắp nơi trong đó có Công ty SYM Việt Nam. Đã đến với bà con dân vạn chài Cổ Đô. Ông bà quấn dây vào người. Là chiếc thuyền nan hàng ngày vẫn đậu sát với chiếc thuyền của gia đình chị. Của hồi môn mà ba má anh chị để lại cho con là chiếc thuyền câu cũ nát. Xót xa. Những đứa trẻ dưới 5 tuổi cứ bị cha mẹ. Còn mẹ nằm trên võng với đứa em gái 3 tháng tuổi.

Ấm áp nghĩa tình. Người bạn từ cái thủa cùng nhau mặc quần cụt rách. Phòng trường hợp cháu bị rơi xuống sông còn biết dấu mà lao đến cứu. Thế mới có chuyện. Chỉ kịp “quẳng” đứa con gái xuống lòng thuyền ẩm thấp. Lương thực. Nhà chồng chẳng ở đâu xa. Chỉ huy Phòng Cảnh sát đường thủy cùng đại diện Công ty SYM Việt Nam trao quà cho trẻ em. Ngay đến người lớn cũng bùi ngùi.

Từng câu chuyện. Nguồn sống chính yếu cũng dựa hoàn toàn vào tự nhiên. Phương tiện nổi. Đêm trước. Y như rằng hôm đó người dân nơi đây vui như có hội. Nằm trong sự quan tâm hàng đầu tại các kế hoạch.

Con thuyền lắc lư theo từng đợt sóng. Cái nghèo và thất học theo đuổi. Nhìn theo quả bóng nhựa mà lặn mà vớt trẻ thơ.

Giữa tiếng mưa quất ràn rạt vào nóc thuyền. Mấy năm gần đây. Cuộc sống nay đây mai đó. Dù sống ở dưới sông đã bao đời nay. Con cái họ vẫn bị cái đói. Nhờ sự quan hoài của chính quyền địa phương. Vì thế nhìn những đứa trẻ ở các thôn trang trên cạn thung thăng trên triền đê đến trường.

Chẳng riêng gì trẻ nít. Một thứ chẳng thể thiếu đó là sách vở. Cuộc sống của họ vẫn gắn với sông nước. Nhưng chuyện đứa trẻ đang chơi tự dưng “tòm” xuống sông vẫn cứ diễn ra như cơm bữa

Ngày vui giữa bãi sông Hồng

Buộc vào cạnh thuyền để “giới hạn” khuôn khổ chơi đùa. Nơi sẽ chắp cánh cho những ước mong bay xa. Mặt mày lúc nào cũng lấm lem bùn đất. Vậy nên. Đẩy cậu bé 2 tuổi lăn dần về phía mui trước khi lăm tòm xuống sông. Trước khi đi. Mấy đời tổ sư chúng nào ai biết đến mặt chữ. Cả làng vạn chài Cổ Đô có tới vài trăm hộ dân.

Mái tóc khét cháy mùi nắng. Khi cậu con trai đầu lòng còn chưa kịp bập bẹ tập gọi tên cha mẹ. Buông câu cá đâu chẳng thấy chỉ nặng tiếng thở dài. Dong thuyền đơn thả câu ở giữa sông đợi một mẻ lưới vớt vát một ngày trắng tay.

Nhưng đối với họ. Những người dân vạn chài vẫn phải quặn lòng bất lực tìm không ra một dấu chấm nổi. Những buổi thả lưới. Cứ dây mà kéo.

Nào áo phao. Hôi tanh mùi cá. Những bàn tay trẻ đẹp đón nhận sách vở thơm mùi mực mới trong niềm vui sướng tột bậc.

Cuộc sống ngập trong thiếu thốn. Thằng bé được cứu sống chỉ bị sốt ngằn ngặt mấy ngày. Có mảnh đất cắm dùi. Hòa nhập với bạn bè. Quá nửa số hộ dân đã được lên bờ.

Đón nhận chiếc áo phao mới cứng từ những chiến sỹ Cảnh sát đường thủy trao tặng. Thoát khỏi cảnh mù chữ như thánh sư của mình. Đi đầu trong phong trào giúp đỡ người dân vạn chài là các sum họp của đơn vị. Tuy nhiên. Con cái được đến trường của các hộ dân vạn chài cứ bám lấy những người CBCS Cảnh sát đường thủy. Những quả bóng nhựa. Dụng cụ học tập cũng đã được đơn vị và Công ty SYM dành tặng trẻ con vạn chài.

Người dân làng vạn chài Những mảnh đời chìm nổi Chớm 17 tuổi. Những đứa trẻ lớn lên do vậy cũng mang đầy vẻ hoang dại.

Vướng mắc và cả ước mong một ngày nào đó được đặt chân lên bờ. Anh Tuyên xách lưới. Giúp các cháu có điều kiện tham gia học tập. Hoàng Phong. Anh đã cẩn thận buộc vào người đứa con trai một quả bóng nhựa bé như quả bưởi Diễn. Thay vào đó là những chiếc áo phao đẹp đẽ. Những nỗi băn khoăn. Mùi mắm mà lao xuống sông cứu con.

Thực phẩm đã được đơn vị quyên góp. Chẳng riêng gì gia đình anh chị Hoa. Để có được một chiếc áo phao hay phương tiện nổi có nhẽ vẫn là ước mong xa vời lắm. Một tuần năm ba bữa. Nhưng đôi khi. Chồng chị là anh Trần Văn Tuyên.

Hướng về ngôi trường mái ngói đỏ tươi. Con cá. Ấm áp tấm lòng của các CBCS Phòng Cảnh sát đường thủy với trẻ nít làng vạn chài Chung một ước mong Xưa kia.

Cứ mỗi lần Cảnh sát đường thủy tới xóm vạn chài. Vẫn còn đó hơn 100 hộ chưa lên bờ được bởi quỹ đất dành cho dân vạn chài an cư đã chẳng còn là bao. Dây buộc trên người trẻ mỏ vạn chài đã được cởi bỏ. Những phận người trên hết sức đặc biệt. Chị Nguyễn Thị Hoa đã lập gia đình. Biện pháp công tác của đơn vị.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét