Số của cậu bạn cùng lớp
Thế nhưng lựa chọn này cũng sớm bị dập tắt khi hình ảnh từng cặp đôi đi qua trước mắt tôi. Và chẳng biết tự bao giờ, tôi dừng chân ở một quán café ven hồ Tây. “Tối có kế hoạch gì chưa? Đang tính ngồi đâu đó cà phê cà pháo cho khuây khỏa tí, trung thu chả lẽ lại ở nhà?” Ồ, may quá, vậy là tôi lại có “đồng minh”.
FA thì cũng có quyền đi chơi chứ. Cả năm trời tối nào cũng gặp nhau trên mạng, tranh đấu khắp từ chiến trận Counter Strike đến thế giới DotA 2, vậy mà có lẽ nào cả năm không gặp nhau nổi một hai ngày? Thế nhưng ý tưởng này của tôi đã bị dập tắt ngay sau khi gọi những “game thủ” trước hết: Hai người viện lý do đi với ý trung nhân, còn lại thì… giống tôi năm ngoái, lấy lý do đường xá đông đúc, ngại ra đường mà cũng không có mặt.
Họ trao nhau những cử chỉ âu yếm và lãng mạn, những thứ mà lâu nay tôi chẳng có dịp được cho và nhận
Lúc này tôi mới nghĩ đến chính bản thân mình. Câu chuyện của hai người bạn học và bạn game rõ ràng là không mấy quyến rũ và ưa khi nội dung của nó chỉ đi qua những chủ đề như việc học, bài ở lớp và những tình huống hí hước khi chơi game cùng nhau… Thế nhưng chỉ cần như vậy đã đủ khiến cho tôi bớt đi cảm giác cô quạnh đang phải chịu đựng từ khi bắt đầu ra đường đến bây giờ.
Chúng tôi có chơi game cùng nhau. “Trung thu là Tết thiếu nhi” , ấy vậy mà chẳng riêng gì tôi mà những game thủ khác đều động lòng mỗi khi những dịp như thế này tới. Gió thôi vi vu khiến cảm giác của con người cũng phần nào thoải mái. Vì sao tôi lại được “phong tặng” cái mác FA nhỉ? Kén chọn ư? Hay vì không biết giao tiếp với các bạn khác giới? Có lẽ là lý do thứ hai đối với tôi hợp lý hơn.
Thôi, đã không đi chơi được với ai thì năm nay tôi quyết đi chơi trung thu một mình. "Cả năm trời không ra khỏi nhà, chẳng lé Trung thu game thủ FA vẫn phải ở nhà cày game?" chung cục, ngày trung thu lại tới. Valentine phải ở nhà đã đành, không lẽ một người bị cộng đồng gán cho cái mác FA như mình lại cứ phải ở nhà, trong khi đến đứa con trẻ cũng còn được ra ngoài đường chơi? Lướt qua vài trang đăng tải ảnh hài trên mạng internet, tôi bật cười vì những tấm ảnh với nội dung theo kiểu “FA lập đàn cầu mưa” hay những bức ảnh chế FA trong ngày tết trung thu
Nhớ lại ngày trung thu năm ngoái, tôi cũng ở nhà cả buổi tối trong khi gia đình đưa cô em gái đi chơi. Kệ người ta gọi mình là tự kỷ. Ban đầu, tôi nghĩ là mẹ gọi về nhà có việc gì đó, vì thú thiệt hàng ngày rất ít khi có cuộc gọi tới cho tôi vào những lúc như thế này.
Có lẽ cũng chẳng phải cứ FA mới “phải” ở nhà trong những ngày như thế này. Kỳ quặc thật, họ không ra đường thì thôi, vậy còn muốn ngăn cản những người khác đi chơi làm gì? Nghĩ là một trò đùa vui vẻ trên mạng internet, tôi cười xòa.
Rồi điện thoại rung. Năm nay thì khác, tôi đã hẹn vài cậu bạn thân đi café hoặc trà chanh chém gió cho đỡ buồn. Tôi cũng có thể một mình dạo bước trên những con phố đi bộ trong lòng khu phố cổ, ngắm nhìn những chiếc đèn lồng đầy màu sắc và những người hỗ tương để phần nào quên đi nỗi đơn chiếc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét