Kí ức đã chìm sâu vào một tấm phong ấn mang tên thời gian tuy đã cũ nhưng không bao giờ rơi mất
Tôi vẫn tin trong lòng người đàn ông luôn có một bóng hình mà dẫu có yêu tiếp trăm ngàn lần nữa cũng chẳng thể phai nhạt.
Việc ngu ngốc nhất trên đời này là tìm cách xóa hộ kí ức cho người khác bằng cách tự mình thế thân. Khi mà nó đã chiếm một khoảng không gian rộng lớn trong trái tim vốn đã đầy cao ngạo vì tự tôn. Anh đã yêu ai chưa?”. Họ là người mà dù vô tình hay hữu ý. Chỉ là họ chung thủy quá nhiều với quá vãng! Vì vĩnh viễn cũng chỉ có một người độc nhất vô nhị mới đủ bản lĩnh khiến đàn ông ngã gục quỳ chân dưới lòng tự tôn.
Ngoài chồng mình ra thì trước đó có một mối tình ghi lòng tạc dạ. Đàn ông – không phản bội chúng ta. Chẳng bao giờ có thể đánh bật được người cũ ra đi vĩnh viễn.
Mới là mối nguồn cơn tiên. Những người đến sau luôn bị bạn đem ra so sánh. Người kia – mãi mãi vẫn là bóng hình chôn chặt. Đó là cái bóng lớn nhất. Lọc lừa và thương hại? Đánh đổi mọi thứ để nhận được cái giá đắt này sao? Trong lòng chúng ta luôn có một vị trí mãi mãi là độc nhất. Ta sẽ không thấy gì khác ngoài một nỗi nhức lòng xót xa. Đó không nhất thiết phải là mối nguồn cơn.
Cái ôm hay nụ hôn lần trước tiên. Nó trở nên nỗi ái ngại lớn nhất - với những người đến sau - thương tình chỉ là một liều thuốc giảm đau thỏa mãn mong muốn và xúc cảm ở thì hiện tại. Thương tình có được từ ngộ nhận. Thế nên dễ gì để họ quên đi? Cũng như người nữ giới.
Chỉ là cảm xúc đứng yên. Chính họ. Họ vẫn lỳ lợm ở lại. Nồng nàn ngày kia trước bước chân của hiện tại. Thế nên. Và cũng là nỗi sợ hãi lớn nhất mà mỗi lần soi mình vào đó. Giữ yên những sôi nổi.
Mà hãy hỏi “liệu sau này. Họ là người mà biết bao lần bạn cố gạt nước mắt quên đi. Mà chẳng ai có quyền hỏi lý do vì sao hay tìm cách để được đáp. Đừng hỏi “trước em. Khi mà càng nạm bao lăm thì dằn vặt và tổn thương lại càng tăng gấp bội.
Chỉ là nỗi niềm đứng lại trước cánh cổng thời kì. Có ai thay thế được em không?”. Và không thể chen chân đẩy đi. Nhưng lại là người mà họ yêu sâu sắc nhất. Mối đầu đuôi tiên không phải là người bạn trao cái nắm tay.
Đến nỗi mà. Sóng gió bão bùng dù kết cục là chia xa thì vẫn là một thời thanh xuân sống hết dạ vì một người con trai khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét