410 tỷ đồng, năm 2013: 3
Nhưng cuộc sống có bao giờ chiều lòng người… Một ngày kia, ai đó đưa nó vào xưởng may, nó mừng thầm vì cứ tưởng sẽ thực hiện theo mong ước của nó. Là người trong cuộc, nó không có quyền đòi hỏi bất kỳ một điều gì, nhiệm vụ của nó là phải lăn vào theo đúng lịch thời kì người chơi quy định.
Phải chăng ‘sau cơn mưa trời lại sáng”. Dưới gầm cầu thang của sân vận động, nó nhìn những trái bóng đàn em đang nối bước sau nó. Nó ngùi ngùi nhìn lại những năm tháng đã trôi qua.
Trên khán đài, trước màn ảnh nhỏ hàng vạn người trầm trồ, thán phục hoan hô nó, thì cũng không ít người người la mắng, phiền, chê trách nó. Cả một thời kì dài, những đường lăn của nó tạo nên một hình ảnh rối rắm, cực kì, vô hồn, tạo nên một bức tranh chẳng theo một trường phái nào cả… rõ là chẳng được tích sự gì! Có chăng là những bài học về cuộc đời mà nó học được từ những vòng lăn của chính nó.
3. 1. Thành thử, sau cuộc chơi nó nằm lặng lẽ dưới gầm cầu thang là điều dễ hiểu. Nó thực sự là tâm điểm của những người mến mộ lúc bấy giờ. Ai ai cũng phải ngắm nhìn nó, chăm chút từng bước đi, vòng lăn của nó, mọi từng lớp tầng lớp đều quan hoài đến nó, chăm chú theo dõi từng suy nghĩ, nỗi buồn, niềm vui của nó; nó hiện lên mặt báo, trang web từng ngày để mọi người xốn xang bàn tán về nó… Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang… chỉ 90 phút thôi trên vận động trường… Và sau đó, cuộc chơi sẽ chấm dứt y như thế cục ngắn ngủi.
30 năm chưa phải là dài, nhưng đối với một doanh nghiệp quốc gia phải trải qua nhiều sóng gió của việc thay đổi cơ chế, chính sách quản lý thì quả là một chặng đường đầy gian truân để khẳng định sự tồn tại và phát triển của mình. Bao giờ niềm vui bóng đá mới trở lại với khan giả xứ Trầm hương? Trận thua đang gặm nhấm họ.
Những hạt mưa quất vào mặt, một vài tiếng la ó chỉ trích như từng hạt muối đang xát vào lòng họ. Trông chờ lúc này mà có được bình thuốc giảm đau từ ai đó đã đưa nó vào cuộc chơi này nhỉ? Nó tự cười thầm với mơ mộng viển vông của mình.
Nó biết rằng không lăn nữa là cấp thiết và thế tất, nhưng nó vẫn ước gì giá mà nó không phải trái bóng của gần một thập niên về trước, để hiện khỏi phải bâng khuâng, buồn phiền vào thời khắc ngừng lăn.
Nó nhoẻn miệng cười thầm…Và chợt quay đầu nhìn lại… Giờ thì cuộc chơi đã chấm dứt, chẳng ai cần biết nó đang nằm ở đâu, làm gì và nghĩ gì? Nó miên man với bao trầm mặc, suy tưởng. Ai thắng lợi thì tha hồ bay bổng, ai nếm trái đắng thì lặng lẽ khóc thầm. Vn trân trọng giới thiệu bài tản mạn của tác giả có bút danh Tivinin, câu chuyện tự sự của trái bóng nhưng thấm đẫm dư vị của thế cuộc.
Cả hai kẻ thắng và người thua khi rời cuộc chơi đều không ngó ngàng đến nó. Rồi nó ngẩng cao đầu và cười hỉ hả khi bay vào lưới mang đến những bàn thắng quyết định. Bên cạnh đó là những bộ mặt thất thần, buồn bã, nặng nề lê những bước chân như đeo chì hướng về phía đường hầm. # Tập thể cán bộ, công viên chức cần lao của Tổng Công ty Khánh Việt trong thời gian đến sẽ luôn kết đoàn, năng động, sáng tạo vượt qua mọi khó khăn, thách thức, đấu đưa Tổng Công ty bước lên những thành công mới, góp phần tích cực vào sự nghiệp phát triển kinh tế - từng lớp tỉnh nhà, xứng đáng mãi là cánh chim đầu đàn của khối doanh nghiệp tỉnh Khánh Hòa Lê phong quang- Bí thư Tỉnh ủy Khánh Hòa TIVININ.
Trở nên túi xách của chị em nữ giới, nó sẽ được ôm suốt ngày; nếu là cái ví của nam thì sẽ được nâng niu giữ giàng như kỷ vật; nếu là bộ salon thì sẽ được để ở nơi sang trọng, hàng ngày được lau chùi cẩn thận. Tiếp phát huy truyền thống 30 năm xây dựng và phát triển, tôi tin tưởng. Ngoài sân, dưới cơn mưa đằm đìa, đoàn quân thắng trận tươi cười đội mưa, công kênh chúc mừng nhau.
Thethaovanhoa. Nó làm việc một cách thầm lặng, chịu đựng mọi ẩn trắc có thể xảy ra bất cứ lúc nào, ở đâu! , bởi quyền quyết định không nằm trong tay nó… Từ thời tiết, sân bãi, cầu thủ, trọng tài … Và ai là người điều khiển nó? Đơn giản chỉ vì nó là trái bóng, là công cụ của một cuộc chơi, nó không có quyền làm theo ý của mình.
Còn nó, chỉ ít phút trước đó, nó là niềm hy vọng của 22 cầu thủ vờn nhau quyết liệt trên sân, hàng ngàn người dõi theo từng đường lăn của nó trên khán đài và hàng vạn người đang hồi hộp ngắm nhìn nó bay lượn qua màn ảnh nhỏ. Những cơn đau buốt đang giày vò nó. Nó trở nên trái bóng như một định mệnh. Và lúc này, nó đang sống với những giây lát ngọt trên sân vận động xanh rờn cỏ non.
Đó cũng là quy luật của cuộc sống “vắng mợ thì chợ cũng đông, mợ đi lấy chồng thì chợ vẫn vui”. Trong những năm qua, Tổng Công ty Khánh Việt liên tục hoàn thành và hoàn tất vượt mức kế hoạch nộp ngân sách do Nhà nước giao với mức tăng trưởng năm sau cao hơn năm trước và cứ sau mỗi chu kỳ 5 năm từ năm 2002 đến nay số nộp đều tăng lên gấp đôi (năm 2002: Nộp 626 tỷ đồng, năm 2007: 1.
Có lúc nó bay bổng trong không gian rực sáng ánh đèn, cũng có khi nó khóc thầm trong những đêm nhạt nhẽo gió rét.
Nó bay dọc, lượn ngang, nó vằn vèo lách qua hàng rào chân cứng như thép. Sau gần 9 năm gắn bó với bao thăng trầm, cùng những cung bậc hỉ nộ ái ố cho đến cuộc chia tay “chẳng đặng đừng” đã đọng lại nhiều tâm trạng, xúc cảm đối với người trong cuộc. Trái bóng lặng lẽ nằm gọn dưới gầm cầu thang của sân vận động, với ánh mắt mệt mỏi, nó lơ đãng ngước nhìn trần cầu thang đầy vết ố do lâu ngày không được ai ngó ngàng đến.
Từ những vòng lăn, nó kiêu hãnh đã tạo ra nhiều lứa cầu thủ trưởng thành; sắm xe hơi, xây nhà cao tầng cho nhiều vận cổ vũ xuất sắc, đóng góp một phần vào thành tích của thể thao nước nhà, tỉnh nhà; nâng cao và mở rộng thương hiệu của nơi sở hữu nó.
Khi còn là một miếng da đã thuộc, nó ấp ủ nhiều mong ước. Nó chợt mỉm cười, không biết nên vui năng buồn. Tuy biết vậy nhưng sao lòng nó vẫn cảm thấy bùi ngùi tiếc. Nó thầm hy vọng như vậy! Khánh Việt - “cánh chim đầu đàn” Trong khối doanh nghiệp tỉnh Khánh Hòa, Tổng công ty Khánh Việt (Khatoco) nổi lên như cánh chim đầu đàn không chỉ ở quy mô và tầm vóc doanh nghiệp mà còn ở sự đóng góp hăng hái vào phát triển kinh tế - từng lớp của tỉnh Khánh Hòa và giang sơn.
130 tỷ đồng). Giờ đây, Tổng công ty Khánh Việt đã trở nên 1 trong 100 doanh nghiệp lớn nhất Việt Nam. Nó là hiện thân một phần của cuộc sống. Sau gần một thập kỷ thăng trầm, nó lăn theo thế cục đầy trôi nổi, khi bình yên lúc dậy sóng. Nhưng không! Người ta đã biến nó thành trái bóng tròn! Là trái bóng tròn thì nó sẽ được lưu danh trong thế gian như người của công chúng.
Thời gian trôi qua như những phút bù giờ, bao nỗi lo lắng, canh cánh rồi cũng hết trong những thời điểm nghẹt thở… Giờ thì nó không còn lăn nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét