Bà có thể mách cụ thể hơn không? Trước khi vẽ bức tranh chung cho cải cách, người hoạch định chính sách cần phải biết đầu tư trung tâm ở đâu trong cùng một cấp học, trong từng địa phương để có kế hoạch cụ thể và phải hiểu được “giáo dục ăn thủng ngân sách”, như người Pháp đã nói, chứ chẳng thể quá phi thực tiễn
Chết! Vậy bà có đề xuất nào không? Người làm giáo dục phải thực tại và biết mình đang làm giáo dục ở đâu, từ đó mới vẽ nên bức tranh của mình chứ chẳng thể như người làm bản dự thảo, đã đứng trên vai trò của một anh làm giáo dục của một đất nước có tiền để làm ra một thứ hoàn toàn trên lý thuyết. Vậy theo bà, những chỗ nào còn bất hợp lý? Anh lái xe của tôi có 2 con; cháu lớn học ở một trường tốt của Hà Nội.
Vì chưa vạch ra đường lối đi cụ thể nên cảnh ngộ giống như một người tiền thì ít mà muốn “bước đi rất dài”, cái gì cũng làm! Người cầm chịch giáo dục, ngoài hiểu biết về giáo dục, phải hiểu biết về kinh tế, để tính xem hệ thống của mình là thế nào, chỗ nào cần đầu tư, đầu tư bao nhiêu, có tiền không, chỗ nào không cần hoặc chỗ nào cần hy sinh, chẳng thể cào bằng vơ.
Dù làm gì cũng nên biết một điều: không đến tận nơi sẽ không thấy vấn đề; cứ bày ra, cứ cào bằng, đến lúc chỗ nào cũng cần tiền thì sẽ lại không làm được! Cảm ơn bà! GS Hoàng Xuân Sính từng được nhà nước Pháp trao tặng Huân chương Cành cọ Hàn lâm vì những đóng góp cho việc phát triển và cộng tác khoa học giữa hai nhà nước Pháp - Việt.
Nhưng đang yên đang lành, một trường cao đẳng (CĐ) được phép nâng cấp thành ĐH (xin lỗi nhé, trừ cái mác là ĐH, còn CĐ là CĐ, làm sao là ĐH được!); sau đó, lại có thêm 2 trường ĐH nữa xuất hiện. Anh này than: vô lý, trường tốt rồi nhưng tiền học thêm mỗi tháng là 2 triệu hơn, một năm hơn 20 triệu đồng, nhiều hơn cả học phí học ĐH. Bà Hoàng Xuân Sính. Ảnh: Ngọc Châu. Tôi có thể khẳng định: chương trình hoàn toàn không nặng.
Thế mà cứ say sưa bàn đến chương trình, sách giáo khoa, giảm tải. Nặng là do học thêm nhiều quá! Tôi ở tập thể trường Hà Nội-Amsterdam, ngày nào cũng thấy đầy trẻ con đeo kính cận, ba lô nặng trịch sau lưng, đợi lớp sắp tan để vào học tiếp. Hồ Thu thực hành Theo bạn, đổi mới giáo dục hiện bắt đầu và tập trung vào đâu? tía Chương trình dạy, học Thi cử quan điểm khác.
Loại thứ hai cần được quan tâm là trường CĐ đào tạo kỹ thuật viên. Có nữ sinh nào dám đi đến chân núi vào lúc lảng bảng cuối chiều, đường vắng hoe để học không? Thế là.
Phụ huynh đợi đón con đông nghịt phố. Ai đời, trường ở khu vực thị thành thì rõ to, rõ đẹp; trường ở nông thôn, miền núi thì chát bùn, chát đất
Một thành phố không to, sinh sản không lớn có một trường ĐH được xây dựng chính quy có nhà xưởng tập sự, nhà nội trú, nơi thực hiện.
Để trường tư phát triển, nếu không có tiền giúp họ thì có chính sách hữu hiệu là đủ. Một trường như Lương Thế Vinh mà rục xuống, chết ngắc ngoải. Nghe bà mô tả, có thể phác họa chân dung một người làm giáo dục ít tiền nhưng lãng mạn đến thiếu thực tại.
Sinh viên Đại học dân lập Thăng Long trong giờ học. Như Lương Thế Vinh là đủ. Như vậy, khu vực dân lập sẽ bị “bỏ rơi” và hoàn cảnh họ có bi đát hơn không? Trường ngoài công lập chỉ cần chính sách để đứng vững, chứ làm cái kiểu đẩy trường tư ra xa, cho xây trường công lập học phí rẻ đầy ra ở trung tâm thì ngoài công lập nào tuyển sinh được.
Khi tiền có ít thì chỉ nên rót thực thụ vào các trường nghiên cứu khoa học (ĐHQG) và một số trường đào tạo kỹ sư, kinh tế lớn, trường sư phạm, những trường mà thiếu họ, “dây chuyền sinh sản” của giang sơn không vận hành được.
Hay như, đối với người dân cày, Việt Nam là giang san nông nghiệp, cái ăn cái uống của cả nước đặt lên vai họ, thế mà, việc con em họ không có đủ điều kiện để học hành cũng không được coi xét tới. Hay như cho thành lập Trường ĐH Trưng Vương dưới chân núi Tam Đảo. Cảm nhận của bà khi đọc bản dự thảo Đề án Đổi mới cơ bản toàn diện giáo dục VN gần đây nhất là gì? Bản dự thảo còn chung chung, thiếu thực tại và sẽ đến một ngày, người ta thấy là không làm được, phải xin tiền.
Bà Hoàng Xuân Sính, nữ tấn sĩ toán học đầu tiên của Việt Nam là một trong những người sáng lập trường đại học (ĐH) dân lập trước tiên ở Việt Nam. Câu chuyện quá tải nằm ở đó chứ không phải giảm tải! Đối với hệ thống ĐH thì tôi chỉ xin lấy một ví dụ tôi nhìn thấy khi đi “vi hành” các trường ngoài công lập (trường Lương Thế Vinh ở Nam Định). Thế là sinh viên đổ hết vào ĐH công lập học.
GS Sính đã thảo luận với phóng viên báo Tiền Phong về bản dự thảo Đề án Đổi mới cơ bản toàn diện giáo dục Việt Nam gần đây nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét