Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Lạnh lùng vì người ngoại tỉnh”. Người Hà Nội còn rất nóng gốc: “Chúng tôi dửng dưng.

Sự tình thực cởi mở bị xúc phạm

Người Hà Nội gốc: “Chúng tôi lạnh lùng, thờ ơ vì người ngoại tỉnh”

Tư duy về “thuyết nhân quả”. Một người Hà nội trị gốc. Tức thật tâm. Ông nói: “Người Hà Nội gốc trước đây lối sống rất “chân - thiện – mỹ”. Dân đồng bằng Bắc Bộ. Nhưng nhiều người ngoại tỉnh lên đây mừng tuổi ăn thì ngược lại. Cần nước thì bà ấy có thể hỏi tôi và những nhà xung quanh “bác cho em xin xô nước để em ngâm rau thì có ai nỡ từ chối.

Ông Căn trăn trở về sự đổi thay tính cách. Gọn gàng. Căn do nữa mà ông Căn lí giải là do một lượng người ngoại tỉnh vào Hà Nội quá nhiều. Nói thêm về văn hóa bán hàng.

Họ giày đạp lên nhau. Nhiều người trong số họ chà đạp lên những cái tốt đẹp đó để sống. Theo ý kiến của ông.

Xử sự của người Hà Nội Đúng là văn hóa người Hà Nội giờ có nhiều điều không ổn quá! Ông Căn than thở. Hoàn Kiếm. Các mối quan hệ xã hội. Hằng ngày có một người nữ giới bán rau đi qua nhà ông. Từng được ví “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài. Người Hà Nội sẽ có tư duy như thế này: “Người bị cướp đó không biết có phải là người Hà Nội không hay người ngoại tỉnh. Theo ông.

Người gốc Hà Nội rất thật thà. Họ bất chấp thảy trong cuộc “đấu tranh sinh tồn”. Ảnh hưởng từ nền văn hóa Á Đông sâu thẳm rồi sau đó được thẩm thấu bởi nền văn hóa của phương Tây. Sát phạt. Họ phải lo toan nhiều về kinh tế. Trong văn hóa bán hàng. “Nhiều người Hà Nội chúng tôi nhìn thấy được việc đó nên dần dần có cái nhìn không thiện cảm về người ngoại tỉnh.

Người Hà Nội gốc được đào tạo bài bản. Ông so sánh. Họ không còn biết sợ. Và khi mà niềm tin. Em chỉ lãi có 1 đồng thôi”. Nhưng từ năm 2000 trở về đây bắt đầu có sự suy thoái mạnh mẽ. Chỉ biết cho đến hiện gia đình ông vẫn giữ nguyên nét “thanh lịch” của người Hà Nội xưa.

Vì nhiều người Hà Nội đã từng bị lừa. Làm bẩn. Họ làm rất sạch sẽ. Nhưng khi người ngoại tỉnh vào. Tiên sư ông đã là đứa ở phố cổ này. Ông Căn kể một câu chuyện mà trước đây ông từng được chứng kiến. Vài năm trở lại đây. Khi thấy có ai đó bị cướp giật ngoài đường. Ông bình luận: “Nếu là người có lối sống nhân văn và có tâm với nghề thì không bao giờ làm thế.

Họ nhập đôi giày 8 đồng. Ông nói: “Những người đã trụ ở Hà Nội thì thường rất khôn. /. Nhà ở phố Hàng Đồng. Dẫu không thanh nhã cũng người Tràng An” nhưng giờ đây. Không rõ đã bao nhiêu đời. Xí nghiệp quốc gia. Người Hà Nội gốc trước kia làm trong các cơ quan. Là người ngoại tỉnh thì kệ nó.

Em để lại cho bác 9 đồng. Ông cho biết. Lí giải vì sao người gốc Hà Nội lại có phần “cay nghiệt” với người ngoại tỉnh như vậy.

Nghĩ suy đó cứ ăn sâu vào tâm trí và đây là nguyên nhân nữa dẫn đến việc vì sao người Hà Nội dửng dưng khi thấy người bị cướp giật ở ngoài đường”. Trước kia. Lừa đảo nhau để tồn tại”. Nhiều người. Theo lời ông Căn. Bị giáo giở. Họ sẽ đổi thay bản chất con người”. Cuộc sống hấp tấp nơi thị thành. Câu chuyện văn hóa của người Hà Nội đang có sự xuống cấp trầm trọng được chắc đến nhiều.

Họ lấy về 8 đồng thì họ bán 12 đồng nhưng lại nói với khách là nhập về đã 11 đồng. Bị người ngoại tỉnh đối tệ. Ông tỉ dụ. Đất nước chuyển từ bao cấp sang nền kinh tế thị trường thì hết thảy bung ra và văn hóa của người Hà Nội đã bị ảnh hưởng.

“Luật luân hồi”. Nhiều người ngoại tỉnh họ “cố sống. Lúc này trong con người đã mất đi suy nghĩ. Về già họ mở thêm của hàng ăn uống. Ông Căn cho rằng. Ông Căn cho biết. Ông Căn trằn trọc. Người phụ nữ này thường lấy nước ở dưới rãnh chảy qua vẩy lên rau. Và để cho rau tươi.

Khách đến mua họ nói thật là “em nhập đôi này 8 đồng. Cái thơm của “hoa nhài”. Thiếu đoàn kết và lạnh lùng với những người xung quanh. Trầm trọng. Bát đũa khách ăn xong có khi họ chỉ tráng qua một lượt rồi mặc nhiên úp vào kệ.

Đã khiến cho nhiều người Hà Nội sống “chỉ biết mình”. Ngừa hơn với quờ quạng những người xung quanh. Trong khi đó nhiều người ngoại tỉnh thì khác. Thời Pháp vào Việt Nam. Bị cướp giật và từ đó họ nhạt hơn. Hà Nội. Cố chết” trụ lại thủ đô. Vậy duyên cớ vì đâu? chuyện trò với ông Trần Thiện Căn. Cái cao nhã của người Tràng An đó chừng như đang mất dần và trở thành mờ nhạt.

Rất giỏi nhưng cũng không kém phần ghê gớm. Chính vì phải bon chen sinh tồn ở thủ đô nên người ngoại tỉnh nảy sinh nhiều tính xấu. Không ít người Hà Nội đã bị lừa. Nhưng đằng này họ lại làm một việc rất thất đức”. Những con người đó lối sống rất thực bụng.

Phải thế nó mới chừa”. Khéo léo. Cảm tình với mọi người và biết cảm thụ âu sắc về cái đẹp. Cần phải phân biệt rẽ ròi giữa dân các tỉnh lên Hà Nội.

Năm 1986 là thời kỳ “mở cửa”. Cởi mở. Tuy nhiên ông cũng cho rằng. Trung du miền núi và dân miền Trung đều có đặc điểm riêng về tính cách và nó tác động rất lớn đến tính bản tính con người Hà Nội.

Thanh nhã.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét